Những điểm chính
1. Tội lỗi là sự không vâng lời quyền uy của Đức Chúa Trời.
Tội lỗi là vô pháp luật.
Định nghĩa cốt lõi của tội lỗi. Nhiều người định nghĩa tội lỗi qua những hành động cụ thể như ngoại tình hay trộm cắp, nhưng trong Kinh Thánh, tội lỗi được hiểu là "vô pháp luật" (anomia), tức là không có hoặc vi phạm luật pháp/quyền uy của Đức Chúa Trời. Tội lỗi của A-đam không phải là một hành động "thô bạo", mà chỉ đơn giản là sự không vâng lời mệnh lệnh của Đức Chúa Trời về cái cây, điều này đã mang lại sự hủy diệt to lớn.
Ngụ ngôn hé lộ chân lý. Những ngụ ngôn của Chúa Giê-su, như Bữa Tiệc Lớn, cho thấy rằng những lời từ chối lịch sự để không vâng lời tiếng gọi của Đức Chúa Trời được xem là tội lỗi, ngăn cản con người vào nước Ngài, trong khi những người mà xã hội gọi là "tội nhân" (gái điếm, người thu thuế) mà vâng lời thì có thể vào được. Tội lỗi thật sự là chọn ý muốn riêng mình thay vì ý muốn đã được Đức Chúa Trời mặc khải.
Sự vô pháp luật trong những ngày cuối cùng. Chúa Giê-su cảnh báo rằng trong những ngày cuối cùng, sự vô pháp luật (không vâng lời quyền uy thần linh) sẽ tràn lan, khiến tình yêu của nhiều người (agape, tình yêu đặc biệt của Đức Chúa Trời trong tín hữu) trở nên lạnh nhạt. Nhiều người tự nhận là Cơ Đốc nhân, làm các công việc thuộc linh nhưng lại thực hành sự vô pháp luật sẽ bị từ chối vì họ không làm theo ý Cha.
2. Sự vô pháp luật hoạt động qua sự lừa dối và phù thủy.
Vì sự nổi loạn là phù thủy.
Quyền lực bí mật đang hoạt động. Phao-lô cảnh báo về "quyền lực bí mật của sự vô pháp luật" (anomia) đang hoạt động, rất tinh vi và lừa dối. Sa-tan, cha của sự dối trá, đã dùng sự xảo quyệt để lừa dối Ê-va trong một môi trường hoàn hảo, khiến bà không vâng lời bằng cách nghi ngờ sự tốt lành và quyền uy của Đức Chúa Trời.
Sự ngu dốt sinh ra sự lừa dối. Sự không vâng lời mở cửa cho sự lừa dối, khiến con người tin rằng mình đúng trong khi thực sự sai. Điều này xảy ra khi người ta nghe lời Đức Chúa Trời nhưng không vâng lời, hoặc khi họ chỉ có "kiến thức truyền đạt" (thứ cấp) thay vì "kiến thức mặc khải" (bởi Thánh Linh), làm họ dễ bị tổn thương.
Nổi loạn là phù thủy. Kinh Thánh đồng hóa sự nổi loạn với phù thủy (qesem), vốn tìm kiếm sự kiểm soát. Sự không vâng lời cố ý cho phép quyền lực ma quỷ có quyền hợp pháp, dẫn đến sự ràng buộc và kiểm soát, không phải tự do. Những ai nói "Làm điều ngươi muốn" đồng hành với nguyên tắc này, trở thành nô lệ của tội lỗi, trong khi vâng lời mang lại tự do.
3. Không vâng lời dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.
Nếu họ vâng lời và phục vụ Ngài, họ sẽ sống những ngày còn lại trong sự thịnh vượng và những năm tháng trong sự hài lòng. Nhưng nếu họ không nghe, họ sẽ chết bởi gươm và chết trong sự thiếu hiểu biết.
Mùa gặt chắc chắn sẽ đến. Cũng như hạt giống sinh ra mùa gặt, sự không vâng lời mang lại hậu quả chắc chắn, dù không phải lúc nào cũng rõ ràng ngay lập tức. Con người thường đánh giá thấp điều này, chỉ tập trung vào lợi ích trước mắt, đó chính là sự lừa dối của sự vô pháp luật.
Ví dụ của Ca-in. Lễ vật của Ca-in bị từ chối không phải vì ông không làm việc chăm chỉ, mà vì ông không vâng theo cách Đức Chúa Trời đã định (học từ việc A-đam và Ê-va che phủ). Khi Đức Chúa Trời cảnh báo ông rằng tội lỗi (sự không vâng lời) đang rình rập ngoài cửa, Ca-in vẫn kiên trì theo lý trí riêng, mở cửa cho sự ganh tỵ, thù hận và giết người.
Sự chai cứng dần dần. Sự không vâng lời lặp đi lặp lại làm chai cứng lòng, giảm bớt sự ăn năn và thay thế bằng sự biện minh. Quá trình sửa chữa của Đức Chúa Trời bao gồm sự ăn năn, sai các sứ giả tiên tri, và cuối cùng là phán xét (bỏ sự bảo vệ, cho phép gian nan/đau khổ) để dẫn đến sự ăn năn, như trường hợp cô gái trẻ trong vụ tai nạn xe.
4. Mọi quyền uy, dù nghiêm khắc, đều do Đức Chúa Trời bổ nhiệm.
Vì không có quyền uy nào ngoài quyền uy của Đức Chúa Trời, và những quyền uy hiện hữu đều do Đức Chúa Trời bổ nhiệm.
Đức Chúa Trời bổ nhiệm mọi người cai trị. Kinh Thánh rõ ràng nói rằng mọi quyền uy cai trị đều do Đức Chúa Trời bổ nhiệm, không phải ngẫu nhiên. Điều này áp dụng cho quyền uy dân sự, nhà thờ, gia đình và xã hội. Chống lại bất kỳ quyền uy được ủy thác nào là chống lại phép tắc của Đức Chúa Trời và sẽ mang phán xét cho chính mình.
Trường hợp của Pha-ra-ôn. Ngay cả những người cai trị độc ác như Pha-ra-ôn, người đã tàn bạo làm nô lệ và giết người Do Thái, cũng được Đức Chúa Trời nâng lên vì mục đích của Ngài, cụ thể là để tỏ quyền năng và làm cho danh Ngài được biết khắp đất. Điều này cho thấy ưu tiên của Đức Chúa Trời là sự cứu chuộc và vinh quang Ngài, ngay cả qua gian nan dưới những lãnh đạo nghiêm khắc.
Vượt ngoài sự hiểu biết của con người. Dù chúng ta không hiểu tại sao Đức Chúa Trời cho phép hoặc bổ nhiệm những lãnh đạo nghiêm khắc như Hitler hay Stalin, chúng ta được kêu gọi tin cậy vào sự khôn ngoan và phán xét không thể dò thấu của Ngài. Mục đích của Ngài thường là cứu chuộc, biến đau khổ thành cơ hội để danh Ngài được tuyên bố và con người được cứu, như trường hợp Ra-hab.
5. Chúng ta được truyền lệnh tôn trọng quyền uy.
Sợ Đức Chúa Trời. Tôn trọng vua.
Phục tùng là hành vi đúng đắn. Phi-e-rơ khích lệ các tín hữu, ngay cả những người chịu bách hại dưới các lãnh đạo nghiêm khắc như Hê-rốt A-gri-pa I, hãy phục tùng quyền uy cai trị vì danh Chúa. Sự phục tùng này là hành vi đúng đắn, làm câm miệng những kẻ chỉ trích và làm vinh hiển Đức Chúa Trời.
Tôn trọng chức vị. Chúng ta phải tôn trọng (timao - kính trọng, tôn kính, đối xử với sự kính cẩn) chức vị quyền uy, vốn do Đức Chúa Trời bổ nhiệm, bất kể tính cách cá nhân. Đây là từ mà Chúa Giê-su dùng để tôn kính Cha Ngài. Thiếu sự kính sợ Đức Chúa Trời thể hiện rõ khi chúng ta không tôn trọng quyền uy.
Mọi người trong quyền uy là tôi tớ của Đức Chúa Trời. Phao-lô gọi những người có quyền uy là "tôi tớ" của Đức Chúa Trời và xứng đáng được tôn trọng. Điều này áp dụng cho lãnh đạo dân sự, chủ lao động, thầy cô, cha mẹ, vợ chồng và các trưởng lão trong nhà thờ (xứng đáng được "kính trọng gấp đôi"). Xúc phạm quyền uy, dù chỉ qua lời chỉ trích hay đàm tiếu, là một tội nghiêm trọng chống lại trật tự của Đức Chúa Trời.
6. Phục tùng (thái độ) và vâng lời (hành động) là hai điều khác biệt.
Hãy vâng lời những người cai trị các ngươi, và phục tùng, vì họ canh giữ linh hồn các ngươi, như những người phải trình bày.
Hai mệnh lệnh riêng biệt. Tác giả thư Hê-bơ-rơ truyền cả hai điều: vâng lời (hành động đáp ứng) và phục tùng (thái độ) đối với lãnh đạo. Có thể vâng lời bên ngoài nhưng thái độ không phục tùng (như tác giả ban đầu đối với mục sư của mình), điều này cản trở việc nhận lãnh từ Đức Chúa Trời.
Sự sẵn lòng quan trọng. Đức Chúa Trời nhìn cả hành động bên ngoài lẫn thái độ ẩn sâu trong lòng. Sự vâng lời thật sự đi kèm với tâm trí sẵn lòng và lòng trung thành. Thái độ không phục tùng quyền uy được ủy thác là chống lại quyền uy của Đức Chúa Trời và không có lợi.
Nổi loạn nhẹ nhàng. Ngược lại, có thể có thái độ phục tùng nhưng không vâng lời. Ngụ ngôn về hai người con của Chúa Giê-su minh họa điều này; người nói "Con sẽ đi, thưa cha" nhưng không đi thì không làm theo ý cha. Ý định tốt hay sự đồng ý trong tâm trí không đủ; đức tin thật được chứng minh qua việc làm vâng lời tương ứng.
7. Chỉ không vâng lời khi được ra lệnh phạm tội.
Hãy tự xét xem điều nào là đúng trước mặt Đức Chúa Trời: vâng lời các ngươi hay vâng lời Đức Chúa Trời.
Phục tùng vô điều kiện, vâng lời có điều kiện. Kinh Thánh dạy phục tùng vô điều kiện (thái độ) đối với quyền uy, nhưng vâng lời (hành động) thì có điều kiện. Chúng ta chỉ được giải thoát khỏi vâng lời khi nào quyền uy ra lệnh điều trái nghịch trực tiếp với Lời Đức Chúa Trời (tức là bắt phạm tội).
Ví dụ trong Kinh Thánh. Sa-đốc, Mê-sa-ch và A-bết-Nê-gô từ chối thờ tượng vàng, vi phạm trực tiếp mệnh lệnh của Đức Chúa Trời, nhưng vẫn nói chuyện với vua một cách tôn trọng. Phi-e-rơ và Giăng từ chối lệnh của Thượng Hội Đồng không được giảng về Chúa Giê-su, vì mâu thuẫn với sứ mạng của Đấng Christ, nhưng vẫn giữ thái độ phục tùng.
Không có vùng xám. Sự không vâng lời chỉ được phép khi có sự vi phạm rõ ràng Lời Đức Chúa Trời, không dựa trên bất đồng cá nhân, cảm thấy ngu ngốc, hay thậm chí những gì mình tin là nghe được trong cầu nguyện nếu mâu thuẫn với chỉ thị của quyền uy. Đức Chúa Trời giữ vững quyền uy Ngài đã ủy thác.
8. Chịu đựng sự đối xử bất công mà không tự vệ.
Người ấy để việc mình trong tay Đức Chúa Trời, Đấng luôn xét xử công bình.
Được kêu gọi chịu đựng. Phi-e-rơ nói rằng chịu đựng sự đối xử bất công từ quyền uy là phần trong sứ mạng của chúng ta, để lại cho chúng ta tấm gương cá nhân của Đấng Christ. Sự chịu đựng này, dù khó chịu, được Đức Chúa Trời dùng để bẻ gãy và trưởng thành chúng ta.
Tấm gương của Chúa Giê-su. Chúa Giê-su, quyền uy tối thượng, đã im lặng và không tự vệ trước những kẻ buộc tội, để việc mình trong tay Đức Chúa Trời. Khi chúng ta từ chối tự vệ, chúng ta vẫn dưới ân điển và phán xét của Đức Chúa Trời, không phải của kẻ buộc tội.
Sự bảo vệ của Đức Chúa Trời. Đồng ý nhanh với kẻ thù (Ma-thi-ơ 5:25-26) nghĩa là thừa nhận vị trí của họ và để sự tự vệ cho Đức Chúa Trời. Khi tác giả ngừng tự vệ trước ông chủ thù địch, Đức Chúa Trời can thiệp và sau đó ban phán xét công bình, thăng chức cho tác giả.
9. Xúc phạm quyền uy sẽ mời gọi phán xét.
Ai chống lại quyền uy là chống lại phép tắc của Đức Chúa Trời, và những người chống lại sẽ mang phán xét cho chính mình.
Phản ứng bộc lộ lòng. Cách chúng ta phản ứng với lỗi lầm của lãnh đạo cho thấy sự trưởng thành thuộc linh. Đức Chúa Trời dùng sai lầm của họ để phơi bày lòng chúng ta. Ha-m đã xúc phạm Nô-ê và mang lời nguyền, trong khi Sêm và Ga-phết che chở ông và được phước.
Phán xét tự gây ra. Chống đối quyền uy mang lại phán xét. Những người chỉ trích hoặc mắng nhiếc lãnh đạo, dù bị đối xử bất công, thường gặp khó khăn về tài chính, công việc, sức khỏe hoặc gia đình. Giữ tâm hồn ngọt ngào và ban phước cho kẻ ngược đãi, như Đa-vít với Sa-ôn, thu hút phước lành của Đức Chúa Trời.
Tài năng không vượt quyền uy. Mi-ri-am và A-rôn chỉ trích Môi-se vì nghĩ rằng tài năng thuộc linh của họ vượt trên quyền uy của ông. Đức Chúa Trời phán xét Mi-ri-am bằng bệnh phong, cho thấy Ngài xem trọng sự chống đối quyền uy Ngài bổ nhiệm, bất kể tài năng cá nhân.
10. Quyền uy trong gia đình là nền tảng.
Hỡi các con, hãy vâng lời cha mẹ trong mọi sự, vì điều đó đẹp lòng Chúa.
Quan trọng cho xã hội. Quyền uy trong gia đình là nền tảng cho mọi hình thức khác. Trật tự của Đức Chúa Trời trong nhà là con cái vâng lời cha mẹ trong mọi sự (trừ khi bị ra lệnh phạm tội) và vợ phải phục tùng chồng trong mọi điều.
Hậu quả của sự xúc phạm. Xúc phạm cha mẹ mang lời nguyền, trong khi tôn trọng họ mang lời hứa sống lâu và tốt đẹp. Tác giả đã học được điều này qua những khó khăn sau khi không nghe lời cha về việc chọn bạn cùng phòng.
Quyền uy trong hôn nhân. Người chồng rời cha mẹ để kết hợp với vợ, thiết lập trật tự quyền uy mới với chồng là đầu. Vợ phải phục tùng chồng, ngay cả khi chồng không tin, như một chứng nhân mạnh mẽ. Sự phục tùng này mang lại bình an và sự bảo vệ, ngay cả khi chồng có sai sót.
11. Đức Chúa Trời dùng quyền uy để trưởng thành và ban phước cho chúng ta.
Vì chính vì điều này mà các ngươi được gọi [điều này không thể tách rời khỏi sứ mạng của các ngươi]. Vì Đấng Christ cũng đã chịu khổ vì các ngươi, để lại cho các ngươi tấm gương cá nhân, để các ngươi theo bước chân Ngài.
Bẻ gãy ý muốn riêng. Đức Chúa Trời muốn bẻ gãy ý muốn tự do của chúng ta, khiến chúng ta phục tùng quyền uy của Ngài, như con ngựa chiến được huấn luyện phục tùng người cưỡi. Quá trình bẻ gãy này thường bao gồm việc phục tùng quyền uy được ủy thác, kể cả những quyền uy nghiêm khắc.
Khổ đau tạo nên nhân cách. Chịu đựng sự đối xử bất công từ quyền uy, theo gương Đấng Christ, là phần trong sứ mạng của chúng ta. Sự khổ đau này phát triển nhân cách giống Đấng Christ và giúp chúng ta ngừng phạm tội. Đây là một hình thức huấn luyện thuộc linh, trang bị cho chúng ta đối mặt với thử thách cuộc đời.
Được đặt vào vị trí để nhận phước. Khi chúng ta đáp ứng đúng cách với gian nan dưới quyền uy, chúng ta được đặt vào vị trí để thừa hưởng phước lành. Những ai chịu đựng gian nan như Đấng Christ được hứa sẽ cùng Ngài cai trị, cho thấy quyền uy thuộc linh được giao cho những người đã chứng tỏ sự trung tín dưới quyền uy.
Tóm tắt đánh giá
Cuốn sách Under Cover nhận được nhiều ý kiến trái chiều. Có người ca ngợi những hiểu biết sâu sắc về quyền uy và sự phục tùng dựa trên Kinh Thánh, trong khi không ít người lại chỉ trích nó vì truyền tải những giáo lý nguy hiểm, mang tính giáo phái. Những độc giả tích cực đánh giá đây là tác phẩm mở rộng tầm nhìn và thay đổi cuộc sống, trân trọng sự nhấn mạnh về sự vâng lời và tôn trọng lãnh đạo. Ngược lại, các nhà phê bình cho rằng sách đã áp dụng sai Kinh Thánh, làm suy yếu vai trò đứng đầu của Đấng Christ, đồng thời khuyến khích sự phục tùng mù quáng đối với những người có thể lạm dụng quyền lực. Nhiều người cảnh báo về những giáo lý này, đặc biệt liên quan đến lãnh đạo trong nhà thờ, trong khi vẫn có không ít người xem đây là tài liệu thiết yếu dành cho các tín hữu muốn hiểu rõ cấu trúc quyền uy của Thiên Chúa.
Mọi người cũng đọc
Câu hỏi thường gặp
What is Under Cover: The Promise of Protection Under His Authority by John Bevere about?
- Central theme of authority: The book explores the biblical principle of living "under cover," meaning under God’s authority and the authorities He delegates.
- Promise of protection: John Bevere teaches that true spiritual protection, blessing, and freedom are found in submission to God’s order.
- Consequences of rebellion: The book warns that rebellion against authority leads to spiritual bondage, deception, and loss of God’s favor.
- Practical and scriptural focus: Through personal stories and biblical examples, Bevere illustrates how obedience and submission impact every area of a believer’s life.
Why should I read Under Cover by John Bevere?
- Addresses root spiritual issues: The book tackles the often overlooked root of many spiritual struggles—rebellion against authority.
- Biblical and practical guidance: Bevere provides scriptural answers and real-life examples to help readers understand and apply the principles of submission.
- Promise of blessing and protection: Readers are shown how honoring authority leads to God’s protection, provision, and spiritual growth.
- Equips for spiritual maturity: The book offers tools for overcoming subtle forms of rebellion and growing in faith and humility.
What are the key takeaways from Under Cover by John Bevere?
- All authority is from God: Submission to authority is ultimately submission to God Himself (Romans 13:1–2).
- Obedience vs. submission: Obedience is outward action; submission is the heart’s attitude—both are necessary for God’s protection.
- Blessings and consequences: Faithful submission brings blessing, promotion, and spiritual authority, while rebellion brings judgment and loss.
- Limits of obedience: Believers must not obey commands that contradict God’s Word, but should maintain a submissive attitude even in disagreement.
How does John Bevere define authority and its order in Under Cover?
- Flow of authority: Authority begins with God the Father, flows through Jesus, then to church leaders, family, and civil authorities.
- Delegated authority: All governing authorities—spiritual, civil, family, and social—are appointed by God and must be honored as such.
- Receiving authority: Honoring and receiving God’s delegated leaders is equated with honoring God Himself, bringing corresponding rewards.
- Chain of command: The book emphasizes the importance of respecting the entire chain of authority, not just the top leaders.
How does Under Cover by John Bevere define sin and rebellion?
- Sin as lawlessness: Bevere defines sin as "lawlessness," meaning disobedience or rejection of God’s authority (1 John 3:4).
- Root of rebellion: Rebellion is presented as the root cause of Lucifer’s and Adam’s fall, and the source of ongoing spiritual struggles.
- Partial obedience is disobedience: Even 99% obedience is considered rebellion in God’s eyes, as illustrated by biblical examples like Saul.
- Broader understanding: The book challenges readers to see sin as any form of disobedience to God’s authority, not just obvious moral failures.
What is the "secret power of lawlessness" in Under Cover by John Bevere?
- Hidden force behind deception: Lawlessness operates subtly, making rebellion seem desirable or harmless to believers.
- Satan’s tactics: The book compares Satan’s deception of Eve to how lawlessness deceives people today.
- Ignorance as vulnerability: Lack of revealed knowledge of God’s Word opens the door to deception and spiritual danger.
- Protection through truth: Understanding and applying God’s Word is the antidote to the secret power of lawlessness.
What are the consequences of disobedience and rebellion in Under Cover by John Bevere?
- Spiritual and practical loss: Disobedience leads to spiritual bondage, deception, and loss of God’s protection and favor.
- Biblical warnings: Examples like Cain, Saul, Miriam, and Korah show how rebellion brings judgment, curses, and even demonic oppression.
- Partial obedience is dangerous: Incomplete submission is equated with rebellion and brings severe consequences.
- Community impact: Rebellion can spread quickly, causing division and judgment within families, churches, and communities.
How does Under Cover by John Bevere relate rebellion to witchcraft and spiritual oppression?
- Rebellion as witchcraft: The book cites 1 Samuel 15:23, equating rebellion with witchcraft and opening the door to demonic influence.
- Bewitchment through disobedience: Disobedience to God’s commands brings a curse or spiritual bewitchment, making believers vulnerable.
- Biblical and modern examples: Stories like Balaam and the Galatian church illustrate how rebellion leads to spiritual bondage, even among believers.
- Seriousness of rebellion: The book stresses that rebellion is not a minor issue but a gateway to spiritual oppression.
What does Under Cover by John Bevere teach about honoring and submitting to authority?
- Honor as reverence: Honoring authority means showing respect and reverence, regardless of the leader’s personal flaws.
- Biblical commands: Scriptures like 1 Peter 2:17 and Romans 13:7 instruct believers to honor all authorities as a reflection of honoring God.
- Practical examples: The book shares stories of believers who honored difficult leaders and received blessings as a result.
- Double honor for leaders: Spiritual leaders, especially those laboring in ministry, deserve special respect and support.
How should Christians respond to unfair or harsh leaders according to Under Cover by John Bevere?
- Called to submission: Believers are commanded to submit to harsh or unfair authorities, following Christ’s example of suffering without retaliation.
- Christ’s model: Jesus did not defend Himself before unjust accusations but trusted God for justice and vindication.
- Blessing through suffering: Submission under unfair treatment leads to spiritual maturity, blessing, and eventual promotion.
- Avoid self-defense: Defending oneself before authorities can forfeit God’s protection and elevate the accuser’s influence.
What does Under Cover by John Bevere say about authority in the family and marriage?
- Family as foundation: Parents and husbands are given God-ordained leadership roles within the family structure.
- Children’s obedience: Children are commanded to obey and honor their parents, with promises of blessing and long life.
- Wives’ submission: Wives are to submit to their husbands “in everything,” even when husbands are unbelievers, as a witness to them.
- Limits and exceptions: Obedience does not extend to commands that contradict God’s Word, but a submissive attitude is still required.
What practical advice does John Bevere give for applying the principles of Under Cover?
- Examine your heart: Regularly pray and ask the Holy Spirit to reveal areas of disobedience or rebellion, then repent and seek forgiveness.
- Honor all authorities: Respect and honor those God has placed over you, including church leaders, employers, parents, and civil authorities.
- Maintain humility: Cultivate a humble heart, recognizing that obedience is a duty and trusting God to reward faithfulness.
- Respond biblically to conflict: When facing unfair treatment or disagreement, respond with submission, petition respectfully, and avoid gossip or rebellion.